Đà Lạt – Những góc nhỏ ký ức

31/08/2017 09:21
Đà Lạt ấn tượng tôi từ cái chạn bước đầu tiên, một thành phố "không cột đèn", không khí lạnh, cảnh sắc tuyệt vời của rừng thông, của hoa cỏ, của những ngôi biệt thự cổ kính bên sườn đồi. Đắm mình trong không gian yên tĩnh, nhâm nhi ly cà phê cùng tiếng nhạc đầy mê hoặc...


Tôi trở lại Đà Lạt vào những ngày tháng 11, tôi lần theo những mảng ký ức của người nhạc sỹ quá cố Trịnh Công Sơn. Cái tên B'Lao trở đi trở lại trong tôi nhiều lần khi đọc "Thư tình gửi một người". Người nhạc sỹ ấy chỉ ở B'Lao 3 năm, nhưng đã viết cho tình yêu đầu tiên của ông có tên Dao Ánh tất cả 300 lá thư tình. Đặt chân đến mảnh đất này, nơi đây đã đổi khác nhiều, cái tên B'Lao giờ chỉ còn trong ký ức: "Có điều anh không ngờ là vùng đất này buồn đến thế. Những ngày đầu lên đây anh ngỡ là mình vừa mang một bản án treo đày về miền hoang đảo. Anh chưa bao giờ đối diện với một dáng buồn lạ lùng và bi thảm thế này. Buổi sáng thức dậy sương muối xuống đầy cả một vùng trước mặt, cây cỏ trắng xóa và những người Thượng đi lấy củi sớm ở những đồi chè xung quanh không còn nhìn thấy gì nữa".
 

Đà Lạt – Những góc nhỏ ký ức

Đà Lạt là một nơi lý tưởng cho những chuyến đi, mọi người thường đến đây để nghỉ dưỡng, khám phá nhưng thường bỏ qua Bảo Lộc. Tôi đến Đà Lạt nhiều lần, đi khắp các ngõ nghách của thành phố đầy hoài niệm này và lần nào sau mỗi chuyến đi tôi cũng dừng chân ở Bảo Lộc. Buổi sáng, tôi thức giấc rất sớm dù trời khá lạnh nhưng việc được đi bộ lên một ngọn đồi nhỏ ở Bảo Lâm là một trải nghiệm thật không có cảm xúc nào diễn tả được.
 

Đà Lạt – Những góc nhỏ ký ức

Lên đên đây, ngồi lặng thinh ở một ngôi chùa nhỏ nổi tiếng có tên Linh Quy Pháp Ấn thật yên bình và thư thái, được ngắm mặt trời mọc thật tuyệt đẹp. Từ đỉnh đồi, bạn sẽ có những phút chìm vào khung cảnh thanh tịnh, ngắm cả thành phố chuyển từ sắc xám lạnh lẽo, u buồn sang sắc vàng rực rỡ dưới ảnh bình minh.
 

Đà Lạt – Những góc nhỏ ký ức

Bảo Lộc tháng 11 là mùa của trời xanh, nắng vàng. Sắc hoa dã quỳ vàng phủ kín những triền đồi, những con đường, mùa cà phê chín đỏ mọng. Những ngọn đồi bạt ngàn chè và cà phê. Những con đường đất đỏ quanh co trong sương sớm. Những ngôi nhà gỗ cửa sổ mở toang và gió tha hồ đi lạc. Tôi không chắc những năm tháng tiếp theo của mình tôi có còn lãng mạn không, còn thích Bảo Lộc không, còn muốn nghe những giai điệu mê say của Trịnh Công Sơn nữa không, nhưng tôi biết chắc không phải nơi này thì sẽ là một nơi khác, một vùng đồi núi khác, chỉ có những nơi như thế tôi mới có cảm giác mình thuộc về.
 

Đà Lạt – Những góc nhỏ ký ức

Lần này đến Đà Lạt thật không giống như bao lần trước, tôi tìm về Bảo Lộc đầu tiên bởi muốn hít hà cho no say cái không khí nơi đó, cho thỏa nỗi nhớ thương mong mỏi. Hưởng trọn 1 ngày 1 đêm ở Bảo Lộc tôi bắt xe về thành phố, tôi lại lang thang lần tìm nhưng quán cà phê quen thuộc. Đà Lạt có hàng trăm quán cà phê, mỗi quán có một phong cách riêng đặc biệt. Nếu muốn tìm đến hương vị cà phê xưa tôi tạt qua quán nhà Bà Năm. Cà phê Bà Năm nằm trên đường Phan Bội Châu, quán nhỏ teo bên ngoài treo mấy cái vợt chỗ hẻm vắng. Bàn ghế đã phai màu thời gian, những cái ly từ ngày xửa ngày xưa, cái ấm tích cũ, đồ uống truyền thống chỉ có cà phê đen, cà phê nâu, nước chanh, mơ muối... vậy thôi mà hấp dẫn đến lạ. Cà phê được tự tay Bà Năm pha, cái đặc biệt là cà phê được pha bằng những chiếc vợt. Cà phê pha vợt không có độ sánh như pha phin nhưng hương thơm đọng lại lâu. Dư vị đậm đà của từng giọt cà phê cứ lưu lại mãi trong tâm trí người khách, đến một lần cứ muốn đến mãi.
 

Đà Lạt – Những góc nhỏ ký ức

Yêu những bản nhạc của Trịnh, Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên tôi lại đến khu Hòa Bình ngồi hàng giờ ở Cà phê Tùng. Nhạc hay, cà phê ngon đã được khẳng định từ cách đây hàng chục năm. Vẫn hình ảnh cũ, không gian bé tẹo với 2 dãy ghế xưa lắc xơ lơ từ thuở nào, vậy mà khách đến đây rất tấp nập. Có lẽ, vì hương vị cà phê mấy chục năm qua vẫn không thay đổi. Khách đến Tùng phần lớn là dân nghệ sỹ, nào là nhiếp ảnh, họa sỹ, nhà văn nhà thơ, nhạc sỹ... Cái lưu luyến đối với tôi khi ngồi đây là bởi cũng chính nơi đây người nhạc sỹ tôi yêu đã từng tới. Cà phê ở một nơi mà nhạc sỹ Trịnh Công Sơn từng ngồi, nghe những bản nhạc mà nhạc sỹ Trịnh Công Sơn từng nghe, và biết đâu là sáng tác chính tại nơi đây, cảm giác đó thật thú vị.
 

Đà Lạt – Những góc nhỏ ký ức

Cà phê Tùng nổi tiếng bởi địa chỉ này xuất hiện trong hầu hết sách hướng dẫn của các hãng lữ hành và còn bởi nó tồn tại trong một không gian đã đi qua thời gian. Quán cà phê nhỏ không mấy nổi bật ấy từ lâu đã trở thành một góc hồi niệm quá vãng và hơn nữa, là chốn tưởng niệm cho những kẻ luôn mang quá khứ vào đời sống hiện tại. Thật lâu rồi tôi mới có được cảm giác thư thái đến thế. Được ngồi lặng lẽ bên ly cà phê ấm nóng, nhạc vẫn những giai điệu của người nghệ sỹ rong rêu ấy, thong thả những âm thanh nhẹ, dài hòa cùng tiếng tí tách của cà phê kết tinh qua phin...

Đà Lạt – Những góc nhỏ ký ức

Hết kỳ nghỉ, rời giấc mộng lãng du của Đà Lạt, tôi trở về với phố phường đất bắc, về với khói bụi, những tiếng còi xe inh ỏi... sẽ nhớ lắm Đà Lạt ơi! Ngày mai lại phải bon chen hối hả, hẹn Đà Lạt một dịp gần nhất tôi ghé qua!

#Ảnh nguồn Internet